Bài Học Từ Cuộc Sống
Ngày đăng: 20/04/2012 Lượt xem: 2880
Một người đi mua sắm đã dừng lại, buồn thương cho người đàn bà. Người đó nghĩ:
“thật tội nghiệp quá” nhưng thật sự người đó không có gì để giúp. Trong khi người đó còn đang nấn ná, một cô bé khoản 11 hay 12 tuổi đi ngang qua và nhận ra một người lạnh cóng trên băng ghế. Cổ cô bé được quấn quanh một chiếc khăn choàng len màu đỏ chói.
Cô dừng lại bên cạnh bà già, tháo khăn của mình và quấn quanh cổ bà ta một cách nhẹ nhàng và cô bé tung tăng chạy đi. Bà già mân mê chiến khăn ấm áp. Còn người đi mua sắm lẳng lặng bước đi trong tâm trạng ao ước giá như bà ta người cho chiếc khăn choàng đỏ đó.
Tôi chính là người đi mua sắm đó và cô bé đã dạy cho tôi một vài đều vào hôm đó. Bất cứ ở đâu, làm gì đi chăng nữa, luôn luôn có một đều gì đó có thể ban tặng, một cái vuốt ve, một nụ cười, một lời cầu nguyện, lời nói tử tế và thậm chí một chiếc khăn choàng màu đỏ.
One shopper paused, saddened by the wormen. dr
“such a pity”, she thought. But there are really nothing she cuold do. While the shopper lingered, a little girl, eleven or twelve, walked by and spotted the cold figure on the bench. Wrapped around the girl s neck was a bright red woolen scarf.
She stopped beside the old wormen, unwrapped her red scarf and draped it tenderly about her neck. The child skipped away. The man rubbed the warm wool. And the shopper crept away, wishing she had been the one to give the scarf.
I was that shopper and that little girl taught me something that day. Wherever I am, whattever I do, there is always something I can give –a touch, a smile, a prayer, a kind of word, even a red scarf.
Bông Cải
Quay Lại
TIN TỨC LIÊN QUAN